Thời gian – không ai nắm giữ,
nhưng chính nó khiến mọi điều trở nên trọn vẹn.
Năm năm trôi qua như một ngày – với đủ sáng, trưa, chiều, tối, chúng tôi lớn lên cùng nhau, để hôm nay, khi nhìn lại,
mọi khoảnh khắc đều hóa thành một “Ngày vẹn nguyên”.
Giây phút lắng đọng chuyển giao giữa ngày và đêm, khi mọi thứ dường như tĩnh lại. Nhất là lúc hoàng hôn đổ xuống mặt nước, dù trên sông hay ngoài biển, nơi bầu trời, mặt đất, và dòng nước mở dần ranh giới, và hoà làm một.